Tôi đi giữa hư vô – Hành trình của cõi quay về không phải là một cuốn sách dạy thiền hay luận giải tâm linh, mà là một văn bản trải nghiệm sâu sắc về sự tương tác giữa sinh và tử, được nhìn qua trạng thái bình an của những người còn sống.

Cuốn sách được viết từ hành trình “quay về” của một người đã qua đời, nhưng điều cốt lõi không nằm ở cái chết, mà nằm ở trường hiện diện an hòa được tạo ra nơi thân nhân – nơi nỗi sợ tan đi, và mối liên hệ không còn bị chia cắt bởi sinh–tử.

Với giọng văn tĩnh lặng, giàu cảm nhận, cuốn sách mở ra một góc nhìn nhân bản về mất mát: không an ủi bằng niềm tin, không phủ nhận đau buồn, mà cho phép cái chết hiện diện như một phần tự nhiên của đời sống, nơi sự bình an có thể lan tỏa, kết nối và tiếp tục giữa những người ở lại.

Dưới đây là đánh giá Tôi Đi Giữa Hư Vô – Hành Trình Của Cõi Quay về từ góc độ thiền và tâm linh,

Cuốn sách này không phải sách thiền – và cũng không muốn làm thiền

Đây là sách nói về sự tương tác – góc nhìn về sinh tử,
được viết về một người đã qua đời,
sự bình an của người còn sống như một trường tương tác

Đây là một văn bản trải nghiệm – tương tác sinh tử (interbeing / relational death narrative)
chứ không phải:

  • sách hướng dẫn thiền
  • sách tu tập
  • sách giảng pháp

Nó không trả lời câu hỏi “làm sao tu?”
mà trả lời câu hỏi khác hẳn:

“Điều gì xảy ra trong không gian giữa người sống và người đã mất,
khi nỗi sợ không còn chi phối?”

Đặt đúng hệ quy chiếu: đây là sách về tương tác, không phải “nội tâm cá nhân”

Điểm then chốt của cuốn này không nằm ở trạng thái của người chết,
mà nằm ở trường bình an giữa những người còn sống.

Ở đây:

  • người đã qua đời không “truyền thông điệp”
  • không có gọi hồn
  • không có linh giới – phép màu

Mà là:

sự thay đổi chất lượng hiện diện của người sống,
khi họ không còn co rút trước sinh–tử

Người chết không “làm” gì cả.
Người sống mới là nơi tương tác xảy ra.

Nó mô tả đúng một hiện tượng có thật trong đời sống con người

Trong tâm lý học hiện sinh và thanatology (nghiên cứu về cái chết), có một hiện tượng rất rõ:

Khi thân nhân thực sự an,
sự hiện diện của người đã mất không gây vỡ,
mà tạo ra liên kết mềm – không lời – không hình

Cuốn sách này không thần bí hóa hiện tượng đó,
chỉ dùng ngôn ngữ tâm linh để mô tả một trải nghiệm rất người.

“Tương tác” ở đây không phải siêu nhiên, mà là tương tác cảm–hiện sinh

Quan trọng chỗ này:

  • Không có “linh hồn quay về nói chuyện”
  • Không có “tôi đã giác ngộ sau khi chết”

Mà là:

trường bình an chung,
nơi:

  • đau khổ không bị phủ nhận
  • nhưng cũng không còn kháng cự
  • sinh và tử được nhìn như một tiến trình liên tục

Đây là tương tác giữa trạng thái sống,
không phải tương tác giữa hai “thế giới”.